Thứ Năm, 27 tháng 2, 2020

Chồng tôi buột miệng xin, không ngờ cô ruột anh đồng ý cho cả căn nhà 5 tầng nhưng ngay sau đó chồng liền gạt tôi ra khỏi danh sách đứng tên

Vợ chồng tôi cưới nhau đến nay là 6 năm rồi, cũng đã có 2 con một trai một gái. Chúng tôi đều là nhân viên văn phòng, lương hai vợ chồng cộng lại 30 triệu, vừa đủ tiêu pha sinh hoạt và học phí của hai con. Hầu như chơi được dư đồng nào.

Nhưng chợt, chồng tôi lại có một món quà từ trên trời rơi xuống. Tháng trước, cô ruột của chồng về nước. Cô ấy lấy chồng nước ngoài, rất no đủ. Cô có một căn nhà 5 tầng ở trọng tâm thành phố, trước đây vẫn để cho thuê nhưng giờ cô muốn bán đi để chuyển hẳn sang sống ở Mỹ. Khi cô bàn chuyện này với cả nhà chồng tôi, chồng tôi buột miệng nói: "Giờ cô bán gấp thì chẳng được bao nhiêu. Hay cô cho cháu đi, cháu để lại cho thằng con trai cháu sau này có chốn ăn chốn ở".

Lúc đó tôi còn nghĩ sao chồng có thể đường đột như vậy được. Không ngờ cô chồng suy nghĩ một chút rồi gật gù đồng ý. Cô bảo cô không có con cái, cầm nhiều tiền cũng chẳng để làm gì. Nếu căn nhà viện trợ được vợ chồng tôi thì cô cho luôn. Khỏi phải nói, tôi vui sướng đến mức muốn nhảy lên. Chồng tôi cũng không ngờ mình chỉ mở lời xin xỏ vu vơ, cô liền cho thật. Anh tìm luật sư hỏi han chuyện sang tên căn hộ rồi hẹn cô tranh thủ đi làm trước khi cô sang lại Mỹ.

Ngày họp gia đình, chồng tôi buột miệng xin xỏ cô ruột, không ngờ cô đồng ý cho cả căn nhà 5 tầng khiến vợ chồng tôi đứng hình  - Ảnh 1.

Hai vợ chồng chùng chình mãi không hợp nhất được quan điểm. (Ảnh minh họa)

Sắp đến hôm hẹn, tôi hỏi chồng thì anh nói: "Chỉ cần anh và cô đi là được vì đứng tên anh thì cần gì em phải theo".

Tôi giật thột hỏi lại: "Sao lại chỉ đứng tên anh? Thế em thì sao?". Chồng liền nói đây là quà cô ruột anh cho anh, coi như là tài sản riêng của anh, tôi không hệ trọng gì. Tôi không chịu, đòi đứng tên cùng thì anh quát tôi nhì nhằng, không phải của mình mà cứ nằng nặc đòi.

Sau rồi thấy tôi vẫn nhất mực không chịu thì anh dịu giọng dỗ ngon dỗ ngọt rằng đứng tên ai thì cũng xác định là để lại cho con trai của chúng tôi, không mất đi đâu được. Tôi vẫn không đồng ý, của chồng công vợ, quà cô ruột cho thì cũng phải đủ vợ chồng đứng tên chứ nào có thể để mình anh. Sau anh bán nó lúc nào thì tôi đâu hay. Xét cho cùng tôi không biết trước được ngày mai thế nào, lỡ đâu lại ly hôn thì cũng phải giữ được chút tài sản cho con cái.

Hai vợ chồng dùng dằng mãi không hợp nhất được ý kiến, lại không dám để chuyện này tới tai cô ruột vì sợ cô cho rằng cả hai đều tham, rồi giận không cho nữa thì lại mất không. Theo mọi người, tôi có nên chấp nê đòi đứng tên cùng không? Hay đúng như chồng tôi nói, của cô ruột anh cho thì anh hưởng, chứ tôi không liên quan? Mong mọi người tư vấn cho tôi.

(Xin giấu tên)

0 nhận xét:

Đăng nhận xét