Tôi và chồng sắp ly hôn . Dù biết đây là điều mà không ai mong muốn, nhưng tôi đã không thể chịu đựng được nữa. Chồng tôi gia trưởng, nóng lạnh bất thường, lại đá vô đối. Nhiều khi, chính tôi cũng chẳng thể hiểu nổi vì sao 3 năm trước, tôi lại kiên quyết đòi làm vợ anh.
lương bổng hàng tháng, chồng chỉ đưa tôi đúng 3 triệu dù vật giá leo thang, thịt heo lên giá. Phần còn lại hơn 10 triệu, anh đem gửi hết cho mẹ chồng để mẹ làm sổ hà tằn hà tiện. Anh nói anh chỉ tin cậy mẹ thôi, còn vợ, ly hôn rồi thì cưới người khác nên không thể đưa hết tiền cho tôi giữ được. Vì chuyện đó mà vợ chồng tôi cãi nhau rất nhiều lần. Đặc biệt là khi tôi sinh bé Cún, nghỉ làm ở nhà, kinh tế khôn cùng khó khăn.
Nếu lúc đó, mẹ chồng không ngay cho tôi tiền, có nhẽ tôi đã chẳng thể trụ nổi. Hàng tuần, mẹ đều mua thức ăn đem đến để đầy trong tủ lạnh nhà tôi. Từ trái cây, thịt đến rau củ, bỉm sữa cho con tôi, mẹ chồng đều mua đến cả. Bà dặn tiền mà chồng tôi đưa cho, tôi cứ giữ đấy, nhỡ con có đau bệnh thì còn có mà dùng đến. vì vậy, tôi hàm ơn và thương mẹ chồng mình lắm.
Nhiều khi, chính tôi cũng chẳng thể hiểu nổi vì sao 3 năm trước, tôi lại cương quyết đòi làm vợ anh. (Ảnh minh họa)
Ấy vậy mà dù chính mẹ chồng tôi lên tiếng, khẳng định chính bà mua thức ăn, đồ dùng đến cho tôi thì chồng tôi vẫn không tin. Anh ta bảo chẳng có mẹ chồng nào tốt như thế, trừ khi là tôi che giấu tiền bạc rồi bàn mưu, nhờ mẹ chồng gánh hộ. Tôi giận, giận đến tím mặt, giận đến mức chỉ muốn ly hôn cho xong chuyện. Mẹ chồng tôi cũng phát hỏa, mắng cho con trai một trận, anh ta mới chịu im miệng.
Sau 3 năm chung sống, tôi không thể nào chịu đựng nổi tính cách, sự gia trưởng quá mức của chồng nữa. Mà cái gì đến giới hạn, tất yếu sẽ phải vỡ tan. Tôi đưa đơn ly hôn trong sự ngạc nhiên của chồng. Anh nhìn tôi theo cái kiểu: "Cô mà cũng có gan ly hôn tôi ư?" rồi kí đơn.
Anh ta không ngờ, ngay chiều hôm đó, tôi đi nộp đơn thật. Khi này, anh ta mới hốt hoảng hỏi lý do. Tôi nói hết, nói một tràng những rấm rứt, những cay đắng mà mình phải gánh chịu. Lúc này, chồng tôi mới không lục vấn nữa, chỉ bảo tôi nghĩ suy lại cho thật kĩ.
Tôi không biết liệu chồng có thật lòng không hay chỉ vì sợ mất tiền, mất nhà đất. (Ảnh minh họa)
Mẹ chồng tôi biết chuyện, bà đến nhà, gọi chúng tôi ngồi vào bàn trò chuyện. Khuyên mãi, tôi vẫn cương quyết ly hôn, mẹ chồng mới thở dài, mặt buồn bã. Bà lấy trong túi xách ra một cuốn sổ hà tằn hà tiện và sổ đỏ nhà đất: "Đây là tất tiền mà chồng con gửi mẹ mấy năm qua. Còn sổ đỏ đất này chính là căn nhà hiện tại hai đứa đang ở. Nếu con vẫn muốn ly hôn thì mẹ sẽ để lại cho con vơ. tiền bạc cựu cũng là của con, của cháu mẹ. Đất nhà này cũng là để cho hai mẹ con có chỗ sinh sống còn thằng T thì về ở với bố mẹ cũng được. Hai đứa thấy thế nào?".
Phải nói là cả vợ chồng tôi đều sốc khủng khiếp. Đặc biệt là chồng tôi. Anh không thể tin nổi mẹ mình lại làm như thế. Nhưng anh ta vừa lên tiếng hỏi đã bị mẹ mắng cho một trận vuốt mặt không kịp. Mắng con trai xong, mẹ chồng quay sang khuyên tôi nên cho anh ta thêm cơ hội sửa đổi. Nếu anh ta vẫn còn gia trưởng, không chịu chăm con, không phụ vợ việc nhà và vẫn giấu giếm tiền nong, mẹ sẵn sàng cho tôi ly hôn. Khi này, tôi mới hay mẹ chồng lấy những thứ đó ra để dồn ép, dạy dỗ chồng tôi thay đổi. Rồi mẹ chồng còn đưa sổ tiết kiệm và sổ đỏ cho tôi giữ trước mặt chồng tôi nữa.
Dù vậy, tôi vẫn không muốn tiếp chuyện chung sống với chồng nữa. Anh cũng đang nề, xuống nước xin lỗi và mong hàn gắn. Nhưng tôi không biết liệu chồng có thật lòng không hay chỉ vì sợ mất tiền, mất nhà đất. Nên quyết định như thế nào cho đúng đây mọi người?
(myhuong...@gmail.com.vn)