Mới quen nhau được gần 1 năm, Toàn đã nằng nặc đòi làm đám cưới. Thực ra, anh là người nhân từ, đàng hoàng, công việc ổn nhưng lý do khiến tôi khước từ nhiều lần vì tôi mặc cảm về tình cảnh.
Trong khi Toàn là trai Hà Nội, gia đình có điều kiện còn tôi chỉ là 1 cô gái tỉnh lẻ, cha mẹ đều là nông dân. Mỗi lần ngồi với nhau, anh kiêu hãnh kể về các thành viên trong gia đình quan hoài thế nào, mua sắm những món đồ hiệu ra sao, tôi chỉ lặng im và nghe. Anh có căn vặn ngược lại, tôi chỉ tìm cách lảng đi.
Tôi đâu dám nói rằng cha mẹ mình đi ăn buffet 150 - 200k còn kêu đắt, tự ở nhà nấu ngon hơn. Mua 1 chiếc áo mới hàng chợ vẫn tâm tính, cân nhắc tới lui rút cuộc lại cất ví tiền lại.
Tuy nhiên, Toàn lại "mót cưới" lắm rồi, anh liên tiếp giục tôi cho về ra mắt để tính chuyện ngày mai. Đã hơn 1 lần anh cầu hôn nhưng tôi đều từ khước. rốt cuộc, tôi không ngờ bị anh đột kích, mang hoa, quà, nhẫn tới trước cổng công ty, còn thuê chụp ảnh, quay phim rất hoành tráng.
phút chốc ấy vừa bối rối, ngại ngùng... tôi đành gật đầu, chỉ mong sao mọi người đừng nhìn ngó, bàn tán gì thêm nữa. Nhưng sau hôm đó, Toàn nhất mực nói anh là chồng chưa cưới, đòi theo tôi về gặp bố mẹ để tính chuyện ngày mai.
bất đắc dĩ, tôi cũng thành thật chia sẻ với Toàn về gia đình mình. Trầm ngâm 1 hồi, anh ôm tôi vào lòng và rủ rỉ: "Em ngốc quá, vậy mà bao lâu nay cứ lặng im không chịu nói ra. bố mẹ không giàu thì có gì đáng hổ thẹn, bác mẹ anh cũng không quan hoài điều đó. Đưa anh về ra mắt, rồi chúng mình bàn chuyện cưới xin nhé!"
(Ảnh minh họa)
Sau câu nói ấy của anh, tôi bị thuyết phục hoàn toàn. Chủ nhật mới rồi, tôi dẫn anh về gặp ba má. Vì muốn tạo ấn tượng tốt đẹp bởi thế tôi đã dặn bố mẹ ở nhà lau dọn lại, mua thêm ít hoa trang trí, làm mâm cơm thịnh soạn chiêu đãi.
Mọi chuyện đều theo đúng như dự kiến, chỉ có điều khi ngồi vào mâm, bố tôi ân cần gắp cho Toàn miếng chân gà thì anh bất thần dùng đũa gắp ngược ra mâm. Anh tỏ vẻ bối rối, sợ hãi, rồi phũ phàng nói: "Bác ơi, bác bỏ cái kiểu gắp thức ăn ấy đi ạ, vừa không hợp khẩu vị vừa có nguy cơ cao lây bệnh. Nãy bác vừa ho xong. Hoặc chí ít bác cũng phải đổi đầu đũa chứ!"
Thấy cả nhà tôi có biểu cảm bàng hoàng, lúc này Toàn mới bối rối nói thêm: "Cháu xin lỗi nhưng cháu không thích ai gắp đồ cho mình. Gia đình cháu có lề luật rất nghiêm nhặt trên bàn ăn..."
Tôi và mẹ thì không nói nên lời, bố thì tức giận đuổi thẳng Toàn ra ngoài. Anh lúc này chẳng còn là anh chồng chưa cưới ngọt mà đúng chất chàng công tử, đáp lại rất chua ngoa: "Cháu chỉ nói để bác biết mà giữ vệ sinh và cư xử lịch sự hơn thôi. Ai chẳng có lúc sai, quan yếu phải biết hấp thụ và sửa. Cháu xin phép cháu đi về!".
Sau hôm ấy, tôi không nhắn tin cho Toàn, anh cũng bặt vô âm tín. Tôi thấy rất đau khổ, tại sao anh lại cư xử như 1 con người khác khi tới nhà tôi thế? Không phải anh đã nói giàu nghèo gì cũng chấp nhận được hay sao? Đám cưới của chúng tôi thế là đi tong.





