Thứ Ba, 25 tháng 2, 2020

Quyết ly hôn vì chồng ngoại tình, nhưng khi anh đề nghị "30 ngày suy nghĩ" chính tôi phải bật khóc vì nhận ra sai lầm

Đặt tờ đơn ly hôn lên bàn làm việc của Việt, tôi lạnh lùng nói:

- Anh ký đi, chúng ta ly hôn.

Rõ ràng Việt bị sốc, anh ngẩng lên, sự bàng hoàng hiện rõ lên khuân mặt. Mãi 1 lúc sau anh mới hỏi lại, giọng cố tỏ ra tĩnh tâm nhưng kì thực vẫn run run:

- Tại sao? Không phải em đã nói sẽ lượng thứ rồi sao?

- Đơn giản vì em không thể quên được hình ảnh anh và cô ta ấp ủ nhau như cặp vợ chồng mới cưới! Anh cũng chưa từng thật lòng muốn quay lại, em nghĩ cho nhau lối đi riêng sẽ tốt hơn!

- Em bình tĩnh và suy nghĩ lại đi. Anh không muốn quyết định gấp chuyện liên quan này! Hai vợ chồng mình nghĩ thêm được không?

- Cần gì phải nghĩ? 7 - 8 năm chung sống không phải anh đã ngao ngán rồi sao? Không phải anh chỉ cần được đánh tháo à?

- Em đừng nóng, cho chúng ta thêm 1 khoảng thời kì để nghĩ được không? 30 ngày là đủ!

Tôi im lặng rồi quay đi, ngầm đồng ý với đề nghị của Việt. Thực ra, chuyện ly hôn tôi đâu có muốn. Nhưng tôi nghĩ, đây là nước cờ rút cục để cứu vãn hôn nhân. phải anh thật sự còn tình cảm với vợ, thương các con, và những mối quan hệ ngoài luồng kia chỉ là phù du thì sẽ thay đổi... Không phải chỉ là kết thúc là xong, tôi còn muốn Việt quan tâm và dành thời kì cho gia đình nhiều hơn. Còn tôi, tôi sẽ gắng quên đi chuyện ngày hôm ấy, anh cùng cô ý trung nhân kia ôm ấp nhau ở trong xe để bắt đầu lại.

Quyết ly hôn vì chồng ngoại tình, nhưng khi anh đề nghị

(Ảnh minh họa)

Tôi và Việt kết hôn cũng được gần 8 năm, con cả năm nay đang học lớp 2, còn đứa út cũng mẫu giáo 4 tuổi. Kinh tế chúng tôi khá giả vì Việt nắm giữ chức vụ khá cao trong công ty. Nhưng tiền anh mang về càng nhiều thì tôi lại cảm thấy bất an. Những bữa tiệc với đối tác, gặp gỡ khách hàng, họp với sếp... cứ triền miên. Ngày nào sớm thì cũng 8h tối anh trở về, còn không 11 - 12h là chuyện thường.

Tôi cảm thấy khôn cùng chán nản khi cứ mòn mỏi chờ chồng bên mâm cơm tối nguội ngắt. Có thể nhiều người nói tôi dại, cớ sao cứ phải mỏi mòn ngồi đó như thế, nhưng nếu tôi vào phòng cũng chẳng thể ngủ được. Tôi luôn lo sợ, Việt đi đâu, với ai, anh có lừa dối mình hay không?

Thấy anh về, tôi lao ra hỏi, rồi lục túi tìm điện thoại xem có gì đáng ngờ không. Anh thì khi tỉnh, khi say, nhưng câu cửa miệng luôn là: "Không ngủ đi còn chờ anh làm gì?". Và câu tiếp theo sẽ gào lên vì tôi lục túi, xem điện thoại của anh.

Tới giờ quyết định đưa đơn ly hôn, tôi mới ngẫm lại. Cuộc hôn nhân của mình bản tính giống như ông chủ với osin. Và nhìn cách anh nhạt hoét với gia đình, tôi càng thêm buồn.

Trong 30 ngày ấy, tôi đổi thay thật sự. Tôi cho chúng về quê với ông bà nội luôn vì đang được nghỉ học. Bản thân thì dành thời gian làm đẹp, mua sắm, chịu khó gặp gỡ bạn bè. Hễ về tới nhà, tôi cũng chỉ làm 1 chút đồ ăn nhẹ, hoặc học làm bánh trái... Hoàn toàn không có chuyện làm những mâm cơm thịnh soạn, cầu kì nhưng chẳng có người thưởng thức như trước. Tôi làm cho mình tôi thôi.

Buổi tối, Việt có thể về sớm, có thể muộn nhưng tôi cũng không bận tâm. Tôi đắp mặt nạ, chuyện trò với hội bạn thân lâu ngày không gặp rồi đi ngủ sớm. Tôi hoàn toàn "bơ" luôn anh chồng mình từng xót thương hết mực. Có chăng, việc độc nhất tôi làm cho anh chính là chuẩn bị ly nước chanh, nước cam để bàn ăn kèm mẩu giấy nhắn.

nghe đâu bớt nghi ngờ, bớt yêu chồng, dành thời kì yêu mình hơn, tôi cảm thấy vui hơn, thoải mái hơn. bất thần nhất, ngày thứ 15, tôi đi cà phê về thì thấy Việt đang hì hụi nấu nướng. Tôi ngạc nhiên 1 hồi, thì thấy anh bê ra chiếc bánh chuối nướng và khoe:

- Anh học công thức lâu rồi mà bận quá, nay mới làm. thời gian qua anh suýt quên mất mình từng là tuấn kiệt đun nấu.

Tôi thốt nhiên thấy vui vẻ lạ kì, hình như mọi giận hờn xưa kia bất chợt bay biến cả. Và hết 30 ngày ấy, cả hai vợ chồng tôi đều đổi thay thật. Việt dành thời kì cho gia đình nhiều hơn, còn tôi dành thời kì cho chính mình. Hóa ra, để mọi thứ tới nông nỗi này chính tôi cũng có lỗi không hề nhỏ vì yêu chồng, thương con không đúng cách!

0 nhận xét:

Đăng nhận xét