Tôi và anh Duy kết hôn cũng đã được 6 năm, hai cô con gái đẹp, dễ thương, ngoan ngoãn tuần tự ra đời. Tổ ấm của chúng tôi hạnh phúc lắm, chồng tôi hiền từ lại yêu vợ con. Cả hai cùng nhau cụ làm việc, mong có thể lo cho con cái được cuộc sống ngày mai tốt đẹp.
Chuyện sinh con gái một bề, cả tôi và chồng đều thấy bình thường. Trai gái đâu có quan trọng, chỉ mong sao con ngoan, mạnh khỏe là được. Ngay cả bố mẹ chồng tôi, dù chỉ anh Duy là con trai độc nhất vô nhị song ông bà cũng không quá quan yếu phải sinh được thằng cháu đích tôn. Ấy thế mà có vài người quen, họ hàng, nhất là mấy bà hàng xóm suốt ngày cứ nói tôi phải đẻ cố kiếm thêm đứa con trai nối dõi.
Mẹ chồng tôi hỏi lại bà láng giềng một câu khiến bà phát ngượng. (Ảnh minh hoạ)
Nhiều lần tôi nghe những lời góp ý vô duyên nhưng chỉ cười, không muốn đối đáp làm gì, người ta lại đánh giá không hay.
Chiều hôm ấy, tôi và mẹ chồng đang cho 2 nhóc nhà tôi ăn thì có bà láng giềng sang chơi. Gia đình tôi mến khách nên mời bà vào nhà chơi rồi chuyện trò, hỏi thăm nhau vui vẻ lắm. tự dưng bà nhìn hai đứa con tôi rồi bảo: " Hai đứa con gái xinh thế nhỉ. mà lại cứ cố phải đẻ được "thằng cu" cháu ạ, có thằng đích tôn nối dõi cho ông bà vui chứ ".
Nghe vậy, tôi không vui nhưng cũng cố đáp rất lễ phép: " Dạ thôi bác ạ, con nào cũng là con mà bác. Con gái giờ có giá lắm đấy ạ, chúng cháu có hai cô con gái sau được nhờ là vui lắm rồi ".
Đã nói thế rồi mà bà láng giềng vẫn không chịu buông tha cho tôi, lại còn bảo nuôi con gái như mối làm ăn bị lỗ, mất bao lăm công lao nuôi lớn trưởng thành rồi nó đi lấy chồng vậy mà mất con. " Cứ phải cố đứa nữa, cố thằng con trai cháu ạ, không có là không được đâu " - bà láng giềng thao thao bất tuyệt.
Tôi chán chẳng muốn nói thêm gì nữa nhưng mẹ chồng tôi thì bực mình đích thực. Bà quay sang hỏi một câu: " Bà cứ bảo con dâu tôi đẻ thêm thế bà có cho nó tiền nuôi con không? ".
Không hiểu sao nhiều người vẫn còn quan trọng chuyện sinh con trai, con gái như vậy. (Ảnh minh hoạ)
Bà hàng xóm nghe mẹ chồng tôi nói thế thì bắt đầu ngượng ngượng, cười nhạt bảo: " Ừ thì tôi cứ nói thế, đẻ hay không là chuyện của nhà bà ". " Vâng, cảm ơn bà. Đẻ là một chuyện, nuôi sao cho nên người, giỏi giang, trưởng thành mới là khó bà ạ, trai hay gái cũng con cháu nhà mình cả thôi" - mẹ chồng tôi đáp lại.
Thấy mẹ chồng tôi phản ứng mạnh, bà láng giềng ngại ngùng đứng lên đi về. Tôi bảo mẹ nói làm gì cho mệt, nhưng mẹ tôi bảo không nói thì người ta lại không biết họ vô duyên. Bà cũng dặn tôi đừng có vì những lời nói đó mà buồn, con gái là trời cho, trai gái không quan trọng. Nghe bà nói mà tôi cũng thấy ấm lòng và thầm cảm ơn cuộc thế vì có một người mẹ chồng tâm lý và tốt bụng.
0 nhận xét:
Đăng nhận xét